SỐNG Ở ĐỜI CÓ DẠI MỚI CÓ KHÔN

     
(ĐCSVN) – Tục ngữ tất cả câu: “Khôn đâu tới trẻ, khỏe mạnh đâu tới già” để biểu lộ cho sự khôn - dại, khỏe mạnh - yếu của người đời. Nhưng câu chuyện khôn – dại đôi lúc khiến bạn ta buộc phải đau đầu tranh cãi lúc trà dư tửu hậu chẳng kể trẻ - già. Khôn - dại ngoài ra trở thành lời nói cửa mồm trong đời sống xã hội của cộng đồng. Nhân gian vẫn khen nhau khôn, chê nhau dại dột trong đông đảo hoạt động, hành vi ứng xử của con người.

Theo từ bỏ điển giờ Việt của Viện ngôn từ học do tác giả Hoàng Phê quản lý biên thì: khôn là gồm khả năng suy nghĩ để ứng xử một cách có lợi nhất, tránh khỏi những vấn đề làm cùng thái độ không nên có; đần là không đủ trí khôn, chưa biết suy xét phán đoán. Như vậy, nói tới khôn – dại, tức là nói cho khả năng, hành vi của bé người, có nghĩa là ở đâu gồm con người thì sinh hoạt đó sẽ có được khôn cùng dại. Cầm Trần Tế Xương từng có thơ: thế sự đua nhau nói gàn khôn/ Biết ai là lẩn thẩn biết ai khôn?

*
*
*
");this.closest("table").remove();">
*
Hình minh họa

Nói mang lại khôn - đần độn thì nói không xiết chuyện, có những chuyện nổi đình nổi đám như một vài quan to, chức mập cũng chẳng tránh khỏi mẫu vòng ngây ngô – khôn, bao gồm ông tìm mọi cách cả đời để vênh mày, mở mặt với thiên hạ… ấy vậy mà lại chẳng hiểu ma xui, quỷ khiến cho thế nào nhưng dại thế, không những mất không còn chức tước bên cạnh đó mắc luật pháp vì đủ thiết bị tội lỗi. Lúc những ông không bị vạch trần đưa ra ánh nắng công luận thì ai cũng khen các ông khôn, khen các ông giỏi. Ừ mà khôn thật, không khôn thì làm sao các ông lại diễn xuất sắc như vậy được, khi chưa mắc lao lý, số đông ông quan to, chức lớn, cỗ trưởng, bí thư, quản trị tỉnh, tướng, tá… đầy đủ cả, sao những ông giống như nhau đến thế, mọi khi đứng bên trên diễn bầy nói theo Nghị quyết, rao giảng về phòng phòng tham nhũng thì trôi rã lắm, lại còn nói tuyệt là đằng khác, chỉ đến lúc cháy nhà bắt đầu ra phương diện chuột, chính xác là nói một đằng, làm một nẻo.

Bạn đang xem: Sống ở đời có dại mới có khôn

Có tín đồ cho rằng, “dân mình ngu lắm, chạm tí là gửi tiền ăn năn lộ mang đến cán bộ quan chức, như vậy là làm cho hư cán bộ, gây trở ngại cho công tác làm việc phòng kháng tham nhũng của Đảng và Nhà nước”? Ô, cố kỉnh nói vậy thì hóa ra “dân dại” có tác dụng hư “quan khôn”, hẳn nào nhưng mấy ông cán bộ, quan tiền chức kia mới mắc vòng lao lý chứ nhỉ?

Chả là gắng này, tại một tờ cao học về làm chủ xã hội, gia sư dạy môn học về phòng kháng tham nhũng, sau đó 1 hồi giảng giải về định hướng môn học, cô chuyển sang phần bàn luận với học tập viên về chủ thể phòng chống tham nhũng. Cũng vì thế mà lớp học tập trở nên sôi nổi với một chủ đề được hiểu “nóng” trong buôn bản hội, những học viên được tự do thoải mái bày tỏ quan điểm của chính mình về các biểu hiện tham nhũng, tiêu cực, lãng phí trong làng hội hiện nay nay. Phần nhiều các học tập viên hầu hết cho rằng, trong những năm ngay gần đây, Đảng, nhà nước ta tăng nhanh công tác chiến đấu phòng kháng tham nhũng, quan liêu liêu, lãng phí và đạt được những tác dụng đáng ghi nhận, được nhân dân tán thành ủng hộ… mặc dù nhiên, lân cận những hiệu quả tích cực, tình hình tham nhũng lãng phí vẫn còn tình tiết phức tạp, có biểu hiện tinh vi rộng và khó khăn phát hiện hơn, duy nhất là tham nhũng vặt tạo nhức nhối không nhỏ. Lĩnh vực tài nguyên, khu đất đai, xuất bản và giao thông vẫn là nghành tiềm ẩn các tham nhũng, lãng phí. Xung quanh ra, tham nhũng trong chi tiêu công, đấu thầu sắm sửa công cũng khá được phanh phui gần đây ở một số lĩnh vực y tế, giáo dục…

Quả là không thể khó khăn so với các học tập viên khi được yêu cầu chỉ ra phần đa hành vi tham nhũng xấu đi trong làng hội. Tuy vẫn có những thứ lo ngại không nói ra, nhưng ai ai cũng hiểu và mang đến đó là phần đa chuyện sắc sảo và nhạy bén cảm, nhất là công tác cán bộ trong những cơ quan công quyền công ty nước như sự việc tham quyền gắng vị, chạy chức, chạy quyền, chạy tội… nhưng những học viên vẫn chỉ ra khá đầy đủ lĩnh vực làm sao là không tồn tại tiêu cực lãng phí, chẳng qua là cường độ tinh vi hoặc ít hay các mà thôi. Đúng như văn khiếu nại Đại hội Đảng trong nhiều khóa liên tiếp, Đảng ta khẳng định tham nhũng là: “quốc nạn”, là “giặc nội xâm” và lãnh đạo, chỉ đạo quyết liệt, tăng cường vấn đề chống chọi phòng, chống tham nhũng.

Chủ đề bàn thảo không gồm gì mới, vụ việc phòng chống tham nhũng tiêu cực lãng phí vẫn được báo chí, media nói ra rả mặt hàng ngày, sẽ không có gì đặc biệt cho tới khi bao gồm quan điểm nhận định rằng “dân mình dở người lắm”, chạm tí là đưa tiền hối lộ đến cán bộ quan chức, như thế là làm cho hư cán bộ, gây khó khăn cho công tác phòng phòng tham nhũng của Đảng với Nhà nước. Nếu nói như cô giáo: “dân mình lẩn thẩn lắm”. Vậy ai khôn ở chỗ này nhỉ? Trong quan hệ cán bộ và dân, ko nhẽ cán cỗ quan chức khôn?

Mặc dù cách nhìn “dân mình đần độn lắm” tuy tất cả tính công ty quan cá nhân và gồm phần hơi phiến diện tuy thế nó đổi mới chủ đề gây nhiều tranh cãi. Tuy nhiên, đa số ý kiến tranh cãi cho rằng, tránh việc ví von, so sánh khôn – đần độn với dân mình, bởi vì dân mình luôn tinh tế, chuẩn mực với “biết cả đấy”, song “vẫn vì cơ chế” nên có thể muốn xong xuôi việc phải mới vậy. Trái thật mẩu truyện ai khôn, ai đần trong mối quan hệ chủ thể ân hận lộ cùng tham nhũng, quả là thừa khó cho tất cả cô và trò, thiết yếu luận giải mang đến cùng ở cẩn thận khôn – dở người để khẳng định chủ thể trong quan hệ giữa bạn đưa ăn năn lộ và bạn nhận hối lộ trong một buổi học.

Xem thêm: Nêu Các Số Nguyên Tố Nhỏ Hơn 100, Có Bao Nhiêu Số Nguyên Tố Nhỏ Hơn 100

Không chỉ riêng chuyện ăn năn lộ, tham nhũng, gồm lẽ bất cứ việc gì tín đồ ta cũng có thể gán với sự khôn với dại, cũng như tranh khôn, tranh dại… ví như chuyện khôn – lẩn thẩn ở văn phòng thì cũng muôn hình vạn trạng, đứa bạn tôi kể, ở ban ngành anh ấy tất cả ông sếp lúc nào cũng cho bạn là tài giỏi và khôn hơn người, hễ có nhân viên cấp dưới nào góp ý điều gì, câu hỏi gì thì ông ấy lại sở hữu thái độ dè bửu, coi thường, kiểu như các điều nhân viên nói xuất xắc góp ý thì ông ta hầu như biết cả rồi, ông ta không thích ai dạy khôn mình. Ông ta luôn luôn cho bản thân là đúng, ý ông là “ý Chúa”, một khi ông sếp ấy đã muốn điều gì thì tốt nhất nhất không chũm đổi, cổ hủ một phương pháp đến cực đoan.

Anh các bạn tôi kể, khi công ty anh ấy tổ chức triển khai hội họp thì gần như là ông ta độc thoại, lên mặt dạy đời chứ chả mấy ai dám bao gồm ý kiến, ý cò gì, hầu như cán bộ, công nhân viên đều hiểu rằng nếu có chủ ý thì cũng chả giải quyết và xử lý được vấn đề gì, không khéo lại chẳng đề nghị đầu cũng đề nghị tai, tốt nhất có thể im lặng mang đến nó lành. Ví như ai đó gồm phát biểu thì cũng nói nhăng nói cuội vài bố câu mang đến vui chứ tội gì mà “bôi mỡ mang lại kiến nó đốt”, chọn yên lặng là vàng biết đến khôn và vẫn chính là lựa chọn của không ít người. Cũng bởi ông Sếp ấy luôn chỉ phù hợp khen, say mê nghe một chiều chứ không hề thích nghe hầu hết điều trái ý, nếu như ai kia nói ngược thì có khả năng sẽ bị mọi người cho là “dại”, hình dáng gì cũng trở nên ông ấy trù dập, ông ấy ghét… Cũng vì vậy mà phần nhiều cán bộ nhân viên của người tiêu dùng lựa chọn cách ứng xử được hiểu “khôn” theo câu thành ngữ “ở bầu thì tròn, ở ống thì dài”. Cũng may cơ quan đứa bạn tôi là môi trường doanh nghiệp, một công ty quản trị kiểu gia đình, chứ cái kiểu hủ lậu của ông sếp ấy mà ở cơ quan nhà nước thì thiệt là tệ hại cùng thiếu dân chủ.

Xem thêm: Dàn Ý So Sánh Việt Bắc Và Đất Nước Trong Việt Bắc Tố Hữu Và Đất Nước Nkđ

Có biết bao nhiêu mẩu truyện khôn – dại mà lại hằng ngày chúng ta vẫn bắt gặp, tín đồ ta thốt về đứa trẻ nghịch khôn, nghịch dại; hầu hết hành vi chụp hình ảnh tự vui tươi ở những nơi nguy hiểm; ghi hình, vạc tán hình ảnh trụy lạc, phạt ngôn thô lỗ trên social để câu view câu like; chuyện thị phi công sở cho đến hành vi hối hận lộ, tham nhũng của cán bộ quan chức… Vẫn biết rằng khôn – ngốc thường chỉ được thở than sau các sự việc, hành vi sẽ xảy ra. Mặc dù nhiên, giả dụ mỗi cá thể đều có ý thức duy trì mình trước các chuẩn chỉnh mực đạo đức xã hội, luôn sống và làm việc tuân thủ theo như đúng quy định của pháp luật thì phiên bản thân mỗi người sẽ ko vướng cần những khôn – ngu đáng tiếc.

Chữ khôn – ngây ngô tưởng rằng chỉ dùng để khen hoặc chê một cá nhân nào đó mà thôi, ấy thế mà cũng phức hợp ra phết, và đúng là ở đời chả biết gắng nào là dại, chũm nào là khôn, trăm năm khôn - ngốc ở đời, việc hay, bài toán dở thảy mọi kinh qua. Xin được mượn mấy câu thơ của Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm rứa lời kết cho bài viết này, “Ở đời có dại mới lên khôn/ Chớ ngốc ngu si, chớ quá khôn/ Khôn được ích mình, đừng nhằm dại/ dại thì giữ phận, chớ tranh khôn/ Khôn mà độc ác là khôn dại/ dại vốn nhân hậu lành, ấy dại khôn”./.