Phạm Trù Cái Chung Cái Riêng

     

Chủ nghĩa duy vật dụng biện chứng cho rằng cả loại riêng, mẫu chung, cái hiếm hoi đều tồn tại khách quan với có mối quan hệ hữu cơ với nhau. Mối quan hệ đó được thể hiện nay qua các đặc điểm.

Bạn đang xem: Phạm trù cái chung cái riêng


Cái chung là gì? dòng riêng là gì?

Cái riêng: là phạm trù triết học tập để có một sự vật, hiện tượng kỳ lạ nhất định. (Cái riêng rẽ được gọi như là một trong chỉnh thể hòa bình với dòng khác).

Cái chung: là phạm trù triết học dùng làm chỉ mọi mặt, đông đảo thuộc tính không đầy đủ có ở một sự vật, một hiện tượng, ngoại giả lặp lại trong vô số nhiều sự vật, hiện tượng kỳ lạ khác.

Cái đối chọi nhất: là phạm trù triết học dùng để làm chỉ những mặt, các điểm sáng vốn có ở 1 sự vật, hiện tượng lạ mà không tái diễn ở sự vật, hiện tượng kỳ lạ nào khác.

*

Mối quan hệ giới tính biện triệu chứng giữa cái phổ biến và mẫu riêng

Trong lịch sử dân tộc triết học tập đã gồm hai xu thế – duy thực và duy danh – trái chiều nhau giải quyết vấn đề dục tình giữa loại riêng và cái chung. Những nhà duy thực khẳng định, cái phổ biến tồn tại độc lập, không phụ thuộc vào vào dòng riêng. Những nhà duy danh mang đến rằng, cái phổ biến không trường tồn thực trong lúc này khách quan. Chỉ tất cả sự vật đơn lẻ, mẫu riêng mới tồn tại thực. Cái phổ biến chỉ trường thọ trong tư duy nhỏ người. Cái tầm thường chỉ là tên gọi gọi, danh xưng của các đối tượng người sử dụng đơn lẻ. Tuy thuộc coi mẫu riêng là duy nhất bao gồm thực, song các bên duy đanh xử lý khác nhau vấn đề bề ngoài tồn tại của nó. Một trong những (như Occam) mang lại rằng, dòng riêng tồn tại như đối tượng người dùng vật chật cảm tính; số không giống (Béccli) lại coi cảm giác là bề ngoài tồn tại của cái riêng…..

Chủ nghĩa duy thiết bị biện chứng đã khắc phục phần lớn khiếm khuyết của cả hai xu thế đó trong việc giải thích mối dục tình cái phổ biến – dòng riêng. 

Chủ nghĩa duy vật dụng biện chứng nhận định rằng cả cái riêng, loại chung, cái đơn lẻ đều tồn tại khách quan cùng có mối quan hệ hữu cơ với nhau. Mối quan hệ đó được thể hiện qua các điểm sáng sau:

– Cái bình thường tồn trên trong cái riêng, vì cái chung là 1 mặt, một trực thuộc tính của dòng riêng, không có cái tầm thường tồn tại bên phía ngoài cái riêng và nó contact không tách rời cái solo nhất.

– đa số cái riêng đều là sự thống nhất của những mặt đối lập, giữa cái hiếm hoi và chiếc chung. (Trong và một lúc, sự vật, hiện tượng đó vừa là cái riêng biệt vừa là loại chung; những mặt cá biệt, không lặp lại của sự việc vật, hiện tượng đó là biểu lộ cái đơn nhất. Còn những mặt tái diễn ở những sự vật hiện tượng thì biểu lộ cái chung).

Xem thêm: Top 9 Sơ Đồ Tư Duy Em Be Thông Minh Bằng Sơ Đồ, Tóm Tắt Văn Bản Em Bé Thông Minh Bằng Sơ Đồ

– chiếc riêng là cái toàn bộ cũng chính vì nó là một trong những chỉnh thể hòa bình với loại khác, là cái nhiều mẫu mã hơn cái thông thường vì ngoài ra điểm chung, dòng riêng còn tồn tại cái đơn nhất.

– Cái thông thường là cái bộ phận bởi vì nó chỉ là đầy đủ thuộc tính của cái riêng cơ mà nó thâm thúy hơn loại riêng vày cái chung là đều thuộc tính, gần như mối liên hệ ổn định, tất nhiên lặp lại ở các cái riêng cùng loại.

– Cái cá biệt và dòng chung gồm mối contact lẫn nhau trong luôn tiện thống nhất. Giữa những điều kiện độc nhất định có thể chuyển hoá lẫn nhau: lúc cái cá biệt chuyển hoá thành cái tầm thường thì nó miêu tả cái mới thành lập và vạc triển, lúc cái thông thường chuyển hoá thành cái đơn nhất thì nó biểu lộ cái cũ, chiếc lỗi thời rất cần phải vứt bỏ.

Ý nghĩa phương thức luận

Thứ nhất, nếu bất cứ cái chung nào cũng chỉ lâu dài trong loại riêng, như một thuộc tính tầm thường của một vài cái riêng, bên trong mối liên hệ ngặt nghèo với cái riêng lẻ và mối liên hệ đó đem đến cho cái tầm thường một hình thức riêng biệt, thì các phương pháp thực tiễn dựa trên việc áp dụng một quy mức sử dụng chung nào này đều không thể như nhau đối với mọi sự vật, hiện tượng lạ (cái riêng) có tương tác với cái bình thường đó, Vì phiên bản thần cái thông thường trong phần nhiều sự vật, hiện tượng lạ không phải là 1 trong những và không giống nhau hoàn toàn, mà chỉ là biểu thị của cái tầm thường đã được lẻ tẻ hóa, thì các cách thức xuất phân phát từ cái tầm thường đó, trong những trường hợp nạm thể, phải phải đổi khác hình thức, phải đơn lẻ hóa cho cân xứng với điểm lưu ý của từng ngôi trường hợp.

Thứ hainếu bất kỳ một phương thức nào cũng bao hàm cả cái phổ biến lẫn cái 1-1 nhất, thì khi thực hiện một kinh nghiệm tay nghề nào đổ trong điều kiện khác, không nên sử dụng vẻ ngoài hiện tất cả của nó, mà nên làm rút ra hầu như mặt chung so với trường hòa hợp đó, chỉ rút ra các cái thích phù hợp với điều kiện nhất định đó.

Thứ ba, trong thừa trình cải tiến và phát triển của sự vật, một trong những điều kiện nhất mực “cái đơn nhất” gồm thể trở thành “cái chung” và ngược lại “cái chung” tất cả thể trở thành “cái đối kháng nhất”, nên trong chuyển động thực tiễn rất có thể và cần phải tạo điều kiện tiện lợi để “cái đối kháng nhất” có ích cho con tín đồ trở thành “cái chung” và “cái chung” ăn hại trở thành “cái solo nhất”.

Xem thêm: Giáo Trình Nghiên Cứu Marketing, Access To This Page Has Been Denied

Mong rằng qua những share trên đây, Quý vị sẽ có thêm cho mình những thông tin hữu ích về cặp phạm trù cái bình thường và mẫu riêng dưới nhiều góc nhìn khác nhau. Cảm ơn Quý vị đã theo dõi nội dung bài viết.