Kể về một kỉ niệm thời thơ ấu

     

Trước khi tìm hiểu thêm bài văn mẫu Kể một kỉ niệm với người bạn tuổi thơ khiến cho em xúc động và nhớ mãi thì những em nên tìm hiểu thêm dàn ý để hình dung được biện pháp viết, lên ý tưởng cho bài xích văn của bản thân mình dễ dàng. Sau đó, những em hãy xem thêm những bài xích văn chủng loại để sử dụng ngữ điệu linh hoạt, cân xứng giúp bài bác văn của chính mình hay hơn.

Bạn đang xem: Kể về một kỉ niệm thời thơ ấu

*

Bài văn hay nhắc về một kỉ niệm với những người bạn tuổi thơ làm em lưu giữ mãi lớp 8, lớp 9

Lưu ý: các em có thể tham khảo nội dung bài viết này để hiểu hơn về văn nói chuyện, văn tự sự để từ đó, các em viết bài xích văn đúng, phù hợp với yêu cầu đề bài bác hơn.


Nội dung bài xích viết:I. Dàn ý.II. Bài văn mẫu mã hay.1. Văn chủng loại số 1.2. Văn mẫu mã số 2.3. Văn mẫu số 3.4. Văn mẫu số 4.5. Văn mẫu mã số 5.6. Văn mẫu mã số 6.7. Văn chủng loại số 7.8. Văn mẫu số 8.9. Văn mẫu mã số 9.

I. Lập dàn ý nhắc một kỉ niệm với người bạn tuổi thơ mà em ghi nhớ mãi

1. Mở bài

Dẫn dắt vào câu chuyện: reviews hoàn cảnh xảy ra câu chuyện đó.

2. Thân bài

a. Nguyên nhân xảy ra câu chuyện

Đưa ra nguyên nhân xảy ra câu chuyện: câu chuyện xảy ra lúc nào? Ở đâu? tại sao lại có kỉ niệm đó?

Bày tỏ trung tâm trạng, thể hiện thái độ của em và trọng điểm trạng, thái độ của khách hàng em trong yếu tố hoàn cảnh xảy ra câu chuyện: tức giận hay vui vẻ? quá bất ngờ hay sững sờ

b. Tình tiết câu chuyện

Kể cụ thể những sự việc ra mắt liên tiếp nhau của câu chuyện theo trình tự thời gian để tránh thải trừ sự việc: vấn đề nào xẩy ra trước thì kể trước, xâu chuỗi với nhau hòa hợp lí.

Xen kẽ vào những vấn đề là cảm xúc của em và các bạn em: sẽ là tâm trạng vui hay buồn? quá bất ngờ hay hụt hẫng.

c. Kết quả

Nêu lên kết quả/ kết quả cũng như hoàn thành câu chuyện.

Qua mẩu truyện em rút ra được bài học kinh nghiệm gì cho bạn dạng thân? thái độ của em với những người bạn đó là gì?

3. Kết bài

Khái quát mắng lại, nội dung ý nghĩa câu chuyện.

- không còn -

II. Bài văn chủng loại Kể về một kỉ niệm tuổi thơ khiến em nhớ mãi với người bạn làm sao đó

1. Bài bác văn mẫu Kể một kỉ niệm với người bạn tuổi thơ khiến cho em xúc đụng và nhớ mãi số 1

Trong hành trình khôn khủng trưởng thành, hành trang chúng ta mang theo không chỉ có là tình ngọt ngào của cha mẹ, thầy cô mà còn là một những hồi ức quý giá. Người nào cũng mang nỗi nhớ về người chúng ta đã cùng mình trải qua tuổi thơ dại và kỉ niệm không thể quên. Teo một kỉ niệm xúc rượu cồn về người các bạn thuở ấy nhưng tôi luôn luôn nhớ mãi.

Tôi là con một trong gia đình nên từ bỏ nhỏ, bằng hữu đã là món đá quý vô giá so với tôi. Cha mẹ cũng hay khuyến khích với tạo đk cho tôi kết thêm nhiều người bạn new để tôi ko cô đơn. Người bạn sát cánh đồng hành cùng tôi thọ nhất, từ dịp còn bi bô tập nói tới giờ là cô bạn hàng buôn bản tên Quỳnh Chi. Quỳnh bỏ ra cũng là bé một, công ty chúng tôi trùng phù hợp lại sinh cùng trong ngày nên nghịch rất thân cùng với nhau. Bỏ ra dáng tín đồ cao lớn, domain authority trắng. Từ nhỏ, con bạn đã tỏ ra đọc chuyện rộng tuổi. Mọi bạn hay trêu đùa call là "bà nuốm non". Lúc đầu Chi còn phụng phịu giận dỗi, sau quen cũng không phản đối.

Chi đối với tôi vừa là các bạn thân, vừa y như một tín đồ chị gái. Tính tôi vốn trẻ em con, hay gắt gắt bướng bỉnh. Thỉnh phảng phất còn giận hờn vô cớ cùng với Chi. Chi luôn luôn là người giảng hòa trước. Sinh nhật năm cửa hàng chúng tôi mười cha tuổi, tôi mê say một nhỏ búp bê to lớn hình mèo Hello Kitty. Mỗi lần tới trường về, tôi lại đứng tần ngần trước shop bán thú bông cạnh trường, để ý nhìn nó mãi. Bỏ ra bắt gặp, tức thời hỏi:

- Cậu thích bé mèo kia à?

Giữa chúng tôi không tất cả chuyện gì kín nên tôi không giấu diếm nhưng mà đáp ngay:

- Ừ tớ rất là thích luôn ấy. Nó dễ thương đúng không?

Chi gật đầu đồng ý tán thành rồi kéo tôi về, bảo hôm khác đầy đủ tiền sẽ thiết lập nó. Tôi đọc ý đưa ra nhưng cũng ý thức được điều ấy không thể xảy ra. Giá của nó rất cao, xin phụ huynh chắc chắn ko được nhưng mà để danh tiền thì sẽ bị người khác download mất. Tôi nghĩ về vậy nên chỉ hay ra ngắm nhìn chứ ko nghĩ sẽn mang nó về nhà.

*

Bài văn nhắc về một kỉ niệm tuổi thơ khiến em lưu giữ mãi lớp 7

Sinh nhật năm ấy vẫn được tổ chức triển khai như các năm. Hai chúng tôi cùng cắt một dòng bánh, cùng cầu nguyện và cùng thổi nến. Lúc mọi tín đồ lục tục ra về, tôi vào chống và ngắm nhìn và thưởng thức những món quà, lòng vẫn ko nén được chút thất vọng vì không có con mèo bản thân yêu thích. Bất ngờ, cửa nhà phòng dần dần hé mở, tôi thấy chiếc đầu nhỏ tuổi nhắn của Quỳnh đưa ra ghé vào:

- không thể tinh được không? Chúc mừng sinh nhật nè!

Nói đoạn, bỏ ra kéo sinh sống phía sau mình ra một thứ. Tôi tan vỡ òa trong niềm vui, đó đó là con Hello Kitty tôi ao ước. Chi ôm nó mang đến cạnh tôi, nhìn con mèo to ngay gần bằng fan mình tôi vui sướng hét lên:

- Đẹp quá. Cậu cài đặt nó mang đến tớ à?

- Tớ mua ngày qua đấy. Quả sinh nhật cả năm sau luôn luôn nhé, năm sau không được đòi tớ đâu.

Chi hài hước nói đùa. Tôi bất thần vô cùng, vừa đồng ý vừa ôm đưa ra nhảy lên nhảy đầm xuống. Tôi cứ vô bốn như vậy, không giỏi biết đồng bọn của mình đã đạt tiền tiết kiệm hai năm nay để tải cho tôi. Chị em nói với tôi, Chi dành dụm để mua bộ sách mà cậu ấy mong ước từ lâu, nhưng vì tôi say đắm gấu bông đề xuất cậu ấy không quan tâm đến mà mua tặng ngay tôi ngay. Cơ hội biết sự thật, tôi lắp bắp hỏi:

- Sao cậu ngớ ngẩn thế... đá quý quà...

- Sách vẫn xuất phiên bản lại mà, còn gấu bông chị công ty bảo chỉ với có một nhỏ thôi. Tớ chỉ có bạn bè là cậu, sau này cậu mua lại cho tớ là được rồi. - bỏ ra ngắt lời tôi, mừng cuống nói ra suy nghĩ của mình.

Tôi xúc động, không chống được nước mắt. Không hẳn Chi không muốn có cuốn sách kia chỉ là vì sở trường của tôi mà chúng ta ấy tạm gác lại mong của mình. Nhìn cô bạn đang mỉm mỉm cười tươi tắn, tôi thầm cảm xúc mình như mong muốn biết bao nhiêu. Bà mẹ nói không dễ dãi có được một tín đồ bạn chuẩn bị sẵn sàng sẻ chia như thế, đưa ra thực sự là 1 trong người chúng ta tốt.

Chúng tôi phệ lên mặt nhau, với mọi người trong nhà trải qua bao vui ai oán tuổi thơ. Phần lớn lúc trở ngại hoạn nạn, đưa ra chưa khi nào bỏ rơi tôi. Kỉ niệm ngày đó, chắc rằng Chi sẽ quên nhưng mà tôi lại luôn ghi nhớ. Đó là vệt mốc ý nghĩa quan trọng về tình các bạn của chúng tôi, là kỉ niệm tôi luôn trân trọng về người bạn tri kỉ.

- không còn -

Cùng với phần nhiều kỷ niệm với những người bạn thân, thầy cô, mái trường, đề cập về lưu niệm ngày trước tiên đi học cũng khá được nhiều thầy cô đưa ra để bình chọn vốn từ, năng lực viết văn nói chuyện của các em học sinh. Để làm giỏi đề văn này, ở bên cạnh việc nỗ lực chắc loài kiến thức, kỹ năng, các em cũng cần xem thêm danh sách những bài bác văn mẫu mã kể lại phần lớn kỉ niệm ngày đầu tiên đi học hay, tuyển lựa chọn của bọn chúng tôi.

2. Bài văn chủng loại Kể một kỉ niệm với những người bạn tuổi thơ khiến em xúc cồn và nhớ mãi số 2

Tôi gồm một người bạn Tên là Hoa, công ty chúng tôi lớn lên cùng nhau, thuộc chơi, thuộc học phổ biến một lớp, tuổi thơ của công ty chúng tôi trải qua biết bao nhiêu kỉ niệm vui buồn, giữa tôi cùng Hoa có một kỉ niệm nhưng mà tôi không bao giờ quên chính là kỉ niệm ngã xe.

Tôi còn nhớ khi ấy công ty chúng tôi học lớp 6, hai đứa lại cùng chung một xóm, tôi đầu buôn bản Hoa cuối xóm nhưng mà mỗi lần tới trường Hoa thường rủ tôi cùng đi, hôm ấy tương tự như mọi ngày Hoa sang rủ tôi đi học shop chúng tôi vừa đi vừa chuyện trò rất vui vẻ. Đang đi bỗng tất cả một chiếc xe thứ đi ngược chiều phóng tới mặc dù tôi với Hoa đã đi hết vào lề mặt đường nhưng loại xe đó vẫn va vào xe chúng tôi khiến tôi mất tay lái, loạng xoạc rồi cả xe lẫn fan nằm xoài trên đường. Ngay trong khi đó cái xe máy phóng thật nhanh và không thèm ngoáy lại nhìn, tôi ngã quả kia vừa đau vừa tức, lúc đó Hoa đã lập cập tiến cho tới đỡ tôi vào lề đường ngồi rồi dựng xe pháo lên giúp tôi. Hoa tỏ ra khôn xiết lo lắng, phủi bụi xống áo cho tôi rồi cẩn trọng ngó xem tôi tất cả bị đau ở đâu không, Hoa thấy tôi bị nhức liền bảo tôi lên xe để chúng ta ý trở đi học, trên tuyến đường đi Hoa còn thường xuyên hỏi thăm tôi "cậu có bị đau lắm không?", rồi cứ bắt tôi vào phòng y tế của trường, khiến tôi cảm hứng đôi khi bạn ấy như thể bà cố kỉnh non vậy, nhưng đối với tôi sự quan tiền tâm của người tiêu dùng ấy khiến tôi cảm xúc an ủi 1 phần nào, tôi cứ nhìn bạn ấy rồi thầm cảm ơn vì tôi đã có một người chúng ta tốt

- không còn -

3. Bài văn mẫu Kể một kỉ niệm với người bạn tuổi thơ khiến em xúc đụng và lưu giữ mãi số 3

Cần phải reviews đôi chút về tôi để chúng ta tiện theo dõi câu chuyện. Tôi vốn nhỏ nhà tương đối giả, được phụ huynh chiều chuộng lại học tốt nên có khá đông các bạn bè. Sự nổi trội của mình khiến chúng ta rất khâm phục. Vì lẽ đó, thỉnh thoảng kiêu ngạo về bản thân mình, thấy ai chưa hợp là không thèm chơi, độc nhất vô nhị là chúng ta học không giỏi, ăn diện lại "quê mùa".

Hồi ấy cô giáo nhà nhiệm phạt động phong trào "Đôi các bạn cùng tiến" để giúp đỡ đỡ những bạn học yếu. Thật rủi ro tôi bắt buộc kèm một con bạn mà từ bỏ xưa tôi chẳng bao giờ nói chuyện. Hằng - thương hiệu người các bạn ấy - là 1 người không nhiều nói, học tập thì lẹt đẹt, thỉnh thoảng lại nghỉ học không lí do. Tóm lại chẳng có gì nổi bật. Giáo viên xếp shop chúng tôi ngồi cạnh nhau cùng yêu cầu tôi bắt buộc kèm chúng ta ấy học. Trong khi tôi không cất nổi sự thuyệt vọng thì Hằng lại tỏ vẻ vui mừng. Chúng ta ấy mỉm cười với tôi với nói nhỏ: "Ấy góp tớ cùng với nhé!". Tôi đành cười cợt gượng đáp gọn lỏn "ừ". Trong tim tôi cảm giác hơi bực bởi từ hiện giờ không còn được tự do về thời hạn nữa, bị ám rứa này thì sao sinh sống nổi.

Tuy nhiên, tôi cũng không đủ can đảm trái lời cô. Tôi cần kèm Hằng học tập để chúng ta ấy tiến bộ, đó cũng là cách để tôi chứng minh mình với tất cả lớp. Đôi chúng ta cùng tiến nào có kết quả học tập cao sẽ được thưởng mà. Chiều nào cũng vậy, tôi bắt Hằng qua nhà tôi học. Cơ hội đầu, Hằng dường như ngại tuy thế thấy vẻ cương quyết của tôi, Hằng nhận lời. Thực ra, khi kèm Hằng, tôi nhận thấy bạn ấy học không đến nỗi nào, nhưng ngoài ra trước đây bạn ấy không có thói quen thuộc ôn bài, làm bài xích thì phải. Vở bài xích tập cũng chẳng có, thảo hèn chẳng bị điểm kém.

Hằng khôn cùng phục tôi, tôi nói gì chúng ta ấy cũng nghe, cứ như tôi là cô giáo vậy. Thỉnh thoảng, được tôi khen, bạn ấy mỉm cười sung sướng, tôi thấy Hằng không quá xấu xí như tôi vẫn nghĩ. Chúng ta ấy black nhưng tất cả duyên ra phết. Tuy vậy, tôi vẫn giữ cách biểu hiện bình thường, không nghĩ là rằng mình đang coi Hằng là chúng ta thân. Cho đến một lần...

Hôm ấy, tôi đánh đấm xe đi dạo loanh quanh. Mải nhìn ngắm và nghĩ linh tinh, tôi đi lạc vào một trong những khu phố siêu vắng người. Trưa nắng nhưng tôi không biết lối về, cứ đạp xe loanh xung quanh mãi. Chợt bao gồm một đám nam nhi choai choai trông rất hầm hố đi xe trang bị qua. Chúng trêu ghẹo tôi, sờ cả vào má tôi khiến cho tôi loạng giạng tay lái rồi vấp ngã xuống đường. Thấy vậy, bọn chúng cười hô hố rồi bỏ chạy. Vừa đau, vừa tức, tôi khóc nức nở. Cho tới khi có một bóng fan lại ngay sát kêu lên:

- Ôi! Ngân Hà! Sao cậu lại sinh sống đây?

Tôi ngẩng phương diện lên thì nhận ra Hằng. Chúng ta ấy mặc đồ vật ở nhà, tay nắm mớ rau quan sát tôi lo lắng. Tôi đề cập sơ qua tình trạng và cố gắng ngồi dậy. Nhưng bên cạnh đó chân tôi bị chảy máu, lại bị bong gân tốt sao mà cần yếu đứng nổi, đau quá. Hằng nhanh nhảu dựng xe pháo lên dìu tôi vào gác-ba-ga rồi đèo tôi về nhà của bạn ấy. Các bạn ấy bảo nhà tại gần đây, các bạn ấy vừa thiết lập rau về nấu cơm thì nhận thấy tôi. Vào mang đến nhà Hằng, dù đã đau tuy thế tôi vẫn phân biệt đó là 1 ngôi nhà cấp cho bốn bé bỏng tí tẹo, đồ đạc tuềnh toàng. Sau đó, tôi được biết thêm nhà chỉ tất cả hai chị em con, chị em Hằng đi làm công ty dọn dẹp và sắp xếp môi trường siêu vất vả, Hằng thường đi làm cùng với bà mẹ vì mẹ bị bệnh, người không khỏe. Vậy mà lại tôi chẳng biết những gì về hoàn cảnh của bạn, tôi vô trung tâm quá. Cả lớp tôi cũng thế, chỉ biết chê trách tín đồ khác nhưng mà không chịu tò mò về họ. Hằng làm thế nào làm bài xích tập khi phải làm các việc gia đình, cơm trắng nước, giặt giũ, lại còn giúp mẹ đi quét rác nữa...

Đưa tôi về nhà, Hằng mời tôi uống nước, lấy đụng rửa vết thương đến tôi cẩn thận rồi băng vào. Chú ý Hằng có tác dụng thành thạo, tôi thấy phục bạn quá. Tôi mà nhìn thấy máu là chỉ biết kêu thôi, trù trừ xử lí ráng nào. Còn Hằng, các bạn ấy biết phương pháp rửa sạch máu rồi băng lại gọn gàng gàng. Dứt xuôi, bạn ấy gửi tôi về tận nhà. Từ bên Hằng sang đơn vị tôi tương đối xa, vậy mà lại hôm như thế nào Hằng cũng quốc bộ qua bên tôi nhằm học bài. Tôi thực sự cảm thấy ăn năn và thương chúng ta quá.

Xem thêm: Cách Vẽ Ngũ Giác Đều, Tứ Giác Đều, Ngũ Giác Đều Và Lục Giác Đều

Mấy hôm sau, bởi vì đau chân quá, tôi nghỉ ngơi học. Ngày nào, Hằng cũng vào thăm tôi, thuộc tôi học bài. Các bạn ấy còn chép bài xích cho tôi nữa. Vì thế bây giờ, người được kèm cặp là tôi chứ chưa hẳn là Hằng.

Lúc tôi khỏi chân cũng là lúc chúng tôi trở thành đôi đồng bọn thiết. Ngày ngày, tôi qua công ty đón Hằng đi học, nhì đứa ráng nhau đèo, vừa đi vừa ôn bài, nói chuyện rôm rả. Tôi kể thực trạng của Hằng cho bố mẹ nghe. Tía tôi vẫn xin cho bà bầu Hằng đi bán sản phẩm ở shop gạo, đỡ vất vả nhưng thu nhập cũng khá hơn.

Hai người mẹ con Hằng vui lắm, cứ cảm ơn mãi. Còn tôi, tôi cũng khá vui vì tìm kiếm được người bạn giàu nghị lực, không nhiều nói nhưng lại sâu sắc, xuất sắc bụng.

Từ đó mang lại nay, tôi và Hằng luôn là đôi đồng bọn thiết. Sức học tập của Hằng cũng khá lên nhiều, bạn ấy đạt danh hiệu "Học sinh tiên tiến". Tất cả chuyện gì vui buồn, tôi với Hằng đều tâm sự với nhau, trợ giúp nhau. Bao gồm một người bạn như Hằng, tôi thấy như trưởng thành hơn.

- không còn -

4.Bài văn chủng loại Kể một kỉ niệm với người bạn tuổi thơ khiến em xúc đụng và nhớ mãi số 4

Tuổi thơ tôi luôn nối liền với những cánh đồng, đông đảo cánh cò, những con diều vi vu ngày hè và cả số đông lời rủ rê nghịch bời của Ròm, anh bạn thuở nhỏ dại của tôi.

Ròm là hàn Ròm là mặt hàng xóm bên tôi. Chúng tôi chơi cùng với nhau trường đoản cú hồi còn bú sữa. Thiệt ra nó có tên họ thong dong nhưng đàn tôi ai ai cũng gọi nó là Ròm, tuyệt nhất là mọi khi nó sinh hoạt trần, lòi cả xương sườn ra. Nói núm thôi chứ đàn trẻ nhà quê chúng tôi ai cũng èo uột cả, chẳng hơn gì nó đâu nhưng call mãi rồi quen. Cơ mà cũng lạ, tuy nó là con trai, lại cao hơn tôi cả khúc mà lại lại cứ bị tôi ăn uống hiếp! lần khần nó có xúc cảm gì khi bị tôi sai mà dòng đầu lờm xờm của nó cứ gật lia lịa, cười cười rồi làm cho ngay. Đúng là thằng đần! mặc dù vậy lâu lâu nó lại rủ tôi đi coi hát sinh sống đầu làng nữa cơ. Và so với tôi, nó là thằng bạn tốt nhất trên đời.

Tôi và nó hay đùa ở gần bờ sông, 1 vị trí êm dịu và yên lành vô cùng. Tuy nhiên ấy chỉ cần ngay khúc sông kia thôi, chứ còn bên kia sông thì không ai dám léo hánh đến bao giờ. Đó là ngôi nhà đất của bà 5 thôn dưới. Hồi đó bà sống ở kia nhưng từ thời điểm cách đây vài năm khi con bà chết đuối thì bà gửi về xóm bên dưới sống cùng họ hàng. Vậy là ngôi nhà bỏ hoang, với từ đó không biết từ đâu lại có tin đồn thổi ngôi nhà có ma! ban đầu vài đứa biết rồi nhàn hết người này đến bạn kia với rồi cả xóm ai ai cũng đồn ầm lên. Trù trừ người đồn bao gồm thật thấy được con ma cất cánh là đà gì đó hay không nhưng mà cả tôi cùng thằng Ròm những thấy ơn ớn. Tuy mặc dù vậy khu đồng cỏ đã trở nên tụi thằng Tí, thằng Tèo giành chơi phải tụi tôi đành phải "dũng cảm" đùa ở mé sông; cùng lại ban ngày thì ma như thế nào lại dám nhát lũ tôi. Mà lại quả thật là rất lâu tôi cũng khá tò tìm về chuyện ma quỷ đó cùng tôi cũng đã từng có lần rủ thằng Ròm đi mày mò 1 phen tuy vậy nó trình độ chuyên môn từ chối, thằng coi vậy mà nhát! tuy nhiên nó ko né mãi được, thằng Tí quậy ấy vẫn ngang nhiên thách đàn tôi lấn sân vào ngôi nhà hoang ấy tất nhiên là 1 bạn như tôi không dễ thường lại để bị coi thường ráng được, cầm cố là tôi đồng ý. Tuy vậy chẳng bao thọ sau tôi lại tiếc nuối cái tính anh hùng rơm dở người ngốc của mình. Tôi lo canh cánh thằng Ròm cũng chẳng hơn gì, nó new nghe tôi nói nhưng đã la oách oái cả lên, lại càng làm tôi nhụt chí anh hùng. Cơ mà để đảm bảo an toàn danh dự tôi độc nhất quyết cần đi, cố gắng là tôi năn nỉ, năn nỉ, rồi bắt buộc, với cả hăm dọa thằng quỉ đó. Như ý là nó biết sợ nên gật đầu đồng ý liền. Rứa là về tối đó bầy tôi trốn ba người mẹ chạy ù ra bờ sông bầy thằng Tí đã chờ sẵn nhưng mà tụi nó ko vô mà lại núp sau bụi tre xem lũ tôi. Tôi ra vẻ yên tâm kéo tức thì thằng Ròm vào vào dưới hồ hết cặp đôi mắt đầy hâm mộ của tụi nó, nhưng bao gồm ai hiểu được tôi đã toát cả mồ hôi. Tôi hết sức sợ trơn tối! thằng Ròm trù trừ thì sao chứ lúc tôi bóp chặt tay nó, nó la oai phong oái cả lên. Vào cho giữa bên cũng không thấy gì, vẫn là bóng buổi tối và hầu như cơn gió lùa. Tuy đã sút sợ mà lại sao tôi hồi hộp quá. Tôi tưởng tượng lừng khừng con ma này đã ra sao... ốm, mập? cao, thấp? bay hay là đi như con người ? Eo ôi, nghĩ đến rứa tôi rùng cả mình... RẦM...

Bố, mẹ, bà nội, thằng Ròm...mọi bạn đều bao bọc tôi cả. Thằng Ròm nói khi cửa nhà sồ chợt đóng ầm lại, nó cứng cả người, sẽ tính lôi tôi ra thì mới nhận biết tôi đã không còn tiêu, hoảng hồn, mò mẫm mãi thì phát chỉ ra tôi trên đây nằm thẳng lag dưới sàn! Nó sợ hãi quá chạy đi tìm người lớn. Tụi thằng Tí thấy Ròm chạy, hại quá cũng toán loàn cả lên. Về tối đó tôi bị 1 trận tơi tả, cha quất mấy phát đau điếng cả người, còn nội thì cứ ngồi niệm phật, sợ tôi bị ma ám! thằng Ròm cũng chẳng hơn gì tôi, cũng tơi bời. Đúng là 1 buổi tối nhớ đời!

Sau này thằng Ròm gửi lên tp học, quăng quật lại tôi đây một mình ở trường huyện, buồn chết được. Tuy chũm kỉ niệm này sẽ luôn luôn nằm mãi ở 1 ngăn nào đó trong tâm địa tôi. Hi vọng đến 1 ngày, tôi và nó lại cùng đi thả diều, bắt bướm..với nhau, và nhất thiết thăm lại nơi ở năm nào, tuy vậy giờ nó đã trở thành 1 mảnh vườn hay đẹp.

- không còn -

5. Bài xích văn chủng loại Kể một kỉ niệm với người bạn tuổi thơ khiến em xúc rượu cồn và ghi nhớ mãi số 5

Tôi tất cả một người bạn đã nghịch với nhau tự thời thơ ấu đó là Phương, công ty chúng tôi lớn lên cùng nhau, nghịch đùa, tiếp thu kiến thức với nhau với đã trải qua biết bao kỉ niệm vui ảm đạm của tuổi thơ, gồm một kỉ niệm giữa tôi và Phương khiến tôi không khi nào quên đó là kỉ niệm về một đợt tôi bị ngã xe.

*

Bài văn hay nhắc về một kỉ niệm mà lại em lưu giữ mãi lớp 8

Tôi còn nhớ khi ấy công ty chúng tôi mới là học viên lớp 3, hai đứa học thuộc lớp lại ngay gần nhà nên thường rủ nhau tới trường mỗi ngày, hôm ấy như phần lớn ngày Phương cho nhà cùng rủ tôi đi học, công ty chúng tôi vừa đi vừa chuyện trò rất vui vẻ. Đang đi trên phố bỗng tất cả một mẫu xe thiết bị đi cực kỳ ẩu vừa cấp tốc lại lạng lách tiến công võng, tôi và Phương đang đi sát và lề con đường để né xa mặc dù thế chiếc xe cộ vẫn va vào xe pháo của tôi khiến cho tôi mất tay lái, loạng choạng rồi cả xe lẫn fan nằm xoài bên trên đường. Ngay trong khi đó mẫu xe lại lao cấp tốc chạy đi mà không thèm ngoảnh lại nhìn, tôi ngã quả đó vừa nhức lại vừa tức, lúc đó Phương đã mau lẹ tiến cho tới đỡ tôi vào lề đường ngồi rồi dựng xe cộ lên giúp tôi. Phương tỏ ra vô cùng lo lắng, phủi bụi áo xống cho tôi rồi cẩn trọng nhìn ngó xem tôi gồm bị đau ở đâu không, Phương thấy tôi bị nhức liền đem xe gửi vào nhà bên mặt đường rồi đèo tôi tới trường học, trên tuyến đường đi cậu ấy liên tục hỏi tôi "cậu tất cả đau lắm không?", rồi cứ bắt tôi vào phòng y tế. Sự quan lại tâm vồ cập của Phương khiến cho tôi khôn xiết xúc động, cậu ấy hết sức biết thân mật và an ủi người khác, lại biết hy sinh vì người chúng ta của mình, tôi cứ nhìn cậu ấy cơ mà thầm cảm ơn do mình tất cả một fan bạn xuất sắc như vậy.

Mỗi lần lưu giữ về kỉ niệm kia tôi lại cảm giác Phương là 1 người bạn thật hi hữu có, kỉ niệm đó đã giúp tôi gọi hơn về người bạn của chính mình để từ kia biết yêu thương quý, trân trọng người các bạn đó và giữ gìn tình các bạn đẹp của bọn chúng tôi.

- hết -

6. Bài bác văn mẫu mã Kể một kỉ niệm với người bạn tuổi thơ khiến em xúc động và ghi nhớ mãi số 6

Dù là ai cũng đều đề nghị trải qua thời thơ ấu, quãng thời gian ấy khi họ mới chỉ là số đông đứa trẻ nghô nghê hồn nhiên với biết bao trò nghịch đùa, đậm chất ngầu và cá tính và cả phần nhiều kỉ niệm đáng nhớ, cấp thiết quên được. Kỉ niệm với một người các bạn thời thơ ấu của tôi cũng là kỉ niệm mà lại tôi cực kỳ xúc động, dù vẫn trôi qua từng nào năm nhưng tôi vẫn luôn nhớ mãi về kỉ niệm đó.

Hồi nhỏ dại tôi chơi thân với 4 người bạn là Trang, Thảo, Nhi với Yến, trong những số đó người bạn bè nhất cùng gần công ty tôi tốt nhất là Thảo. Một lần chúng tôi rủ nhau đi khu dã ngoại công viên chơi bằng xe đạp điện vì khu vui chơi công viên cũng chỉ biện pháp nhà tôi khoảng tầm 3km. Cửa hàng chúng tôi đi chơi rất khoái lạc nhưng đến lúc sẵn sàng về thì tôi phát hiển thị mình bị rơi mất chùm chìa khoá bên khi đi đã với theo. Lúc đó tôi run sợ và băn khoăn lo lắng vô cùng, các bạn của tôi cũng lo lắng vì trời đã được gần tối bắt buộc về kẻo phụ huynh lo, tôi cũng biết vậy cần đã bảo các bạn về trước còn tôi đề xuất ở lại tìm kiếm chìa khoá. Chúng ta rủ nhau đi về mà lại Trang thì không, cậu ấy mong ở lại search chìa khoá cùng tôi đến khi nào tìm được new về. Tôi rất bất ngờ và lo lắng rằng cậu ấy sẽ bị phụ huynh mắng tuy vậy Trang nói: "Cậu yên trung ương đi, cha mẹ tớ sẽ không mắng khi biết tớ giúp đỡ anh em đâu!". Gắng là tôi với Trang đi lại những nơi công ty chúng tôi đã ghé thăm để tìm, hai đứa phân chia nhau ra tìm sau cuối Trang lại đó là người tìm kiếm thấy, nhì đứa ôm nhau vui phấn chấn rồi cùng mọi người trong nhà đi về. Trên phố về tôi cảm ơn Trang siêu nhiều, không tồn tại Trang lừng chừng tôi đang phải tìm tới bao giờ.

Tôi nhận ra một người bạn giỏi là fan bạn luôn sẵn sàng cạnh bên và trợ giúp ta, và Trang đó là một người bạn như thế. Còn không ít kỉ niệm khác nữa cùng với Trang nhưng đây là kỉ niệm đầu tiên đáng ghi nhớ trong tình chúng ta của tôi

- hết -

7. Bài xích văn chủng loại Kể một kỉ niệm với những người bạn tuổi thơ khiến em xúc hễ và ghi nhớ mãi số 7

Hoàng là bạn thân chơi với tôi từ bỏ nhỏ, cửa hàng chúng tôi cùng béo lên, vui chơi và học tập tập cùng nhau, trải qua biết bao nhiêu kỉ niệm vui bi ai nhưng duy nhất gồm một kỉ niệm mà khiến cho tôi không khi nào quên đó là kỉ niệm tôi bị bong gân

Tôi còn lưu giữ hồi công ty chúng tôi học lớp 5, nhị thằng tôi học thuộc lớp lại cùng phổ biến một xóm buộc phải ngày nào nhị đứa cũng rủ nhau ra cánh ruộng trước góc cửa tôi nhằm đá bóng. Cũng như mọi hôm chúng tôi đang xua đuổi theo quả bóng nhưng vày mặt ruộng trót lọt tôi đã bị ngã tuy vậy lần này tôi xúc cảm tôi đau buốt lên tận óc, vì chưng quá hoảng và âu sầu tôi chỉ biết khóc toáng lên, Hoàng thấy tôi nạm vội tiến thưởng ra dìu tôi, ánh mắt vô cùng lo lắng liên tục rượu cồn viên, rồi chị em tôi chuyển tôi đi viện, bác sĩ bảo tôi bị bong gân chữa bệnh một thời hạn là khỏi, tính từ lúc đó ngày ngày Hoàng sang công ty tôi chở tôi đi học, dẫu vậy tôi vẫn quan trọng quên ánh mắt như ý muốn khóc trong khi thấy tôi bị ngã, tôi thầm cảm ơn khi mình bao gồm một tín đồ bạn giỏi như vậy

- hết -

8. Bài bác văn chủng loại Kể một kỉ niệm với những người bạn tuổi thơ khiến em xúc cồn và lưu giữ mãi số 8

Mỗi bọn chúng ta, ai cũng có đông đảo kỉ niệm xinh tươi không lúc nào quên được. Tôi cũng không ngoại lệ, tôi luôn luôn nhớ về gia sư dạy mình năm lớp 4 và mọi kỉ niệm sâu sắc về cô.

Gia đình tôi là tín đồ gốc Bắc, đến khi tôi học hết lớp bố thì có biến cố xẩy ra và cả nhà quyết định gửi vào phái nam sinh sống. Lúc đó, tôi chỉ nên một học sinh bình thường, không giỏi giang xuất xắc hơn ai gì cả. Chuyển mang đến một môi trường xung quanh mới, một cuộc sống mới cùng với bao kỳ lạ lẫm, tôi cảm xúc thật cô độc và ảm đạm bã. Ngày đi học cũng đến. Tôi được tín đồ quen xin bỏ vào ngôi ngôi trường ở bên cạnh đó để theo học. Ngày đầu mang đến lớp, cô giáo công ty nhiệm bước vào trong tà áo nhiều năm trắng tinh khôi mỉm cười chú ý tôi thân thiện. Cô trình làng tôi với tất cả người, hỏi han những mẩu truyện và cổ vũ tôi trong học tập. Tôi ko nhớ không còn ngày hôm ấy vẫn nói phần đa gì nhưng chiếc dáng fan mảnh mai, giọng nói trầm ấm của người con gái miền nam, mái đầu suôn dài óng mượt cùng đôi môi đỏ hồng của cô ý đã ngấm sâu vào vai trung phong trí tôi với phần nhiều hình hình ảnh đẹp đẽ nhất,

Ngày tháng trôi đi, tôi bên cạnh đó đã quen hơn với môi trường xung quanh ở đây. Từng tuần, cô đều gặp gỡ riêng tôi để hỏi han, bởi vì cô biết tôi không quen với môi trường thiên nhiên mới, rất cần được thích nghi nhiều thứ đề xuất sợ tôi không theo kịp các người. Trên lớp, cô để ý đến tôi nhiều hơn, vồ cập bảo ban mang đến tôi học tập tập, sâu sắc giải đáp những vướng mắc của tôi. Cùng cứ thế, tôi văn minh từng ngày, thành tích học tập cũng được nâng cấp đáng kể. Cô chính là người truyền đến tôi cảm hứng và tình yêu thương để tôi vươn lên. Lúc nhìn thành tựu học tập của tôi, nét khía cạnh cô không khỏi vui mừng, xúc động. Suốt cả năm học, tôi có những hiện đại vượt bậc, đến thời điểm cuối năm tôi đứng trong vị trí cao nhất những bàn sinh hoạt sinh tốt xuất sắc của trường. Không chỉ tôi nhưng cả gia đình tôi luôn thấy hàm ân và trân trọng những công ơn to bự mà cô dành cho tôi.

Bước sang trọng năm học lớp năm, tuy không thể được cô chủ nhiệm nữa tuy nhiên tôi vẫn thường xuyên chạm mặt cô, chào hỏi và chia sẻ việc học tập tập tương tự như cuộc sống với cô. Cô luôn luôn cho tôi phần lớn lời khuyên nhủ đắt giá để tôi hoàn thiện phiên bản thân mình. Cuối năm lớp năm, mái ấm gia đình tôi lại quyết định chuyển về bắc, về quê nhà để sinh sống. Chia ly miền nam, chia tay trường lớp sau gần 2 năm gắn bó khiến cho tôi vô cùng bi ai bã. Vì quyết định chuyển đi bỗng nhiên ngột, trong khoảng một tuần, gia đình tôi đã gửi về bắc. Tôi còn ghi nhớ ngày hôm đó bố tôi lên trường xin đến tôi nghỉ học tập và gửi đi, bố bảo tôi xin chào thầy nhà nhiệm và các bạn lần cuối để ra đi, tôi vẫn xin bố nán lại một chút ít rồi chạy ùa xuống lớp học tập cô sẽ dạy, ôm cô khóc như mưa nhằm nói lời chia ly cô. Tôi ghi nhớ mãi giọt nước mắt nóng hổi của cô lăn lâu năm trên trán tôi. Cô làm tôi cảm thấy ấm áp như tình mẹ.

Tuy vẫn về quê hương nhiều năm, tôi vẫn luôn luôn mong gồm dịp quay trở lại nơi kia để gặp mọi người, để mang đến thăm cô, hỏi han thực trạng sức khỏe khoắn và cuộc sống đời thường của cô. Tôi chưa bao giờ quên cô và số đông công lao to to mà cô sẽ làm. Ko chỉ xuất sắc với tôi, với phần đông học trò khác với cả những đồng nghiệp, những người dân quanh mình, cô luôn sống với tình thương yêu chan hòa. Ân cần, kỹ lưỡng với toàn bộ mọi người. Học viên của cô ai cũng lễ phép, hiếu thảo, trọng tình nghĩa. Cô luôn tìm hầu như cách giúp sức những bạn học sinh khó khăn có thể tiếp tục đi học và vươn lên thành người. Gồm nhiều các bạn khóa trước được cô dạy dỗ đã trở thành con fan có địa vị trong buôn bản hội cùng được tín đồ đời kính trọng.

Nhiều năm vừa qua đi, tuy chưa xuất hiện cơ hội gặp mặt lại cô nhưng phần đông lời cô dạy với sự ân cần, trìu mến của cô ấy vẫn luôn tồn tại như bắt đầu ngày ngày qua trong kí ức của tôi. Hầu hết tình cảm, sự thân thiết của cô sẽ thuộc tôi đi hết cuộc sống và nhắc nhở tôi sống xuất sắc va đánh dấu hình hình ảnh cô giáo vào vào trái tim.

- hết -

9. Bài bác văn mẫu mã Kể một kỉ niệm với những người bạn tuổi thơ khiến cho em xúc cồn và lưu giữ mãi số 9

Bảo An là cô bạn thân của tôi tự thời còn chủng loại giáo, mặc dù mẹ tôi nói tự hồi tới trường lớp 1 công ty chúng tôi đã quấn quýt với nhau như hai chị em nhưng tôi chỉ lưu giữ được phần đa kỉ niệm trường đoản cú hồi học tập lớp 3. Kỉ niệm đáng nhớ nhất khi ấy là lần tôi bị nhỏ nặng đề nghị đi viện.

Hôm đó là ngày thứ hai tôi bị ốm, đi khám chưng sĩ bảo tôi bị nóng xuất huyết cần được nằm viện theo dõi, tôi cảm giác sốt cao hết sức nóng cùng mệt mỏi, bà bầu đã xin cô giáo mang lại tôi ngủ học 1 tuần để trị trị. Tôi nằm trên giường dịch vừa mệt nhọc vừa nhức lại vừa buồn, chẳng được đến lớp không có bằng hữu khiến tôi càng bi lụy hơn chỉ mong mau giường khỏi để được đi học chạm chán bạn bè. Tôi đang nghĩ thì bỗng nhiên thấy chị em tôi dẫn mẹ của bảo vệ cùng bảo vệ đến thăm tôi, tôi rất bất ngờ và xúc động mang lại nỗi nhì hàng nước mắt tự nhiên và thoải mái mà chảy. Chị em Bảo An lúc đó nói: "Bảo An biết cháu gầy nặng buộc phải đã nhờ vào bác đưa đến thăm con cháu đấy, nó tới trường về là đòi đi thăm cháu luôn". Tôi chú ý Bảo An, con bạn của tôi chú ý tôi đầy trìu mến, nụ cười tươi của Bảo An khiến cho tôi niềm hạnh phúc và tươi tỉnh giấc hơn khôn xiết nhiều, bảo vệ còn đưa về cho tôi một chú gấu bông để làm bạn và nói với tôi rằng: "Cậu cố gắng nghỉ ngơi mang đến mau ngoài rồi về còn tới trường với tớ, 1 mình tớ đi học buồn lắm!". Tôi đã mang lời dặn ấy của bảo an làm động lực để cố gắng ăn uống ngủ ngơi, sự quan lại tâm, lo lắng của bảo vệ đã cho tôi cảm nhận được tấm lòng nhân ái, xuất sắc bụng của cô bạn.

Cho đến hiện nay tôi và bảo vệ vẫn luôn luôn là một cặp đôi thân, một cặp "sinh đôi" thời gian nào cũng đều có nhau, kề bên nhau phần đa lúc hầu như nơi, cửa hàng chúng tôi đã trở thành những người bạn tri kỉ của nhau và mãi mãi là như vậy.

Xem thêm: Tóm Tắt Cốt Truyện Dế Mèn Phiêu Lưu Ký, Tóm Tắt Dế Mèn Phiêu Lưu Ký

- hết -

Trên đây là các bài văn chủng loại Kể một kỉ niệm với những người bạn tuổi thơ khiến em xúc hễ và lưu giữ mãi xuất xắc nhất, những em vẫn có ý tưởng phát minh viết bài xích chưa. Mong muốn củng cầm cố thêm kĩ năng viết văn kể, các em hãy luyện tập viết và xem thêm các bài bác như Hãy đề cập một kỉ niệm cạnh tranh quên về tình bạn, đề cập lại phần đa kỉ niệm ngày thứ nhất đi học, Em hãy nhắc lại 1 kỷ niệm sâu sắc nhất về gia đình, chúng ta bè, fan thân, thầy cô,....